Này bạn gì đó ơi, tôi không hề quen biết bạn, nhưng tôi dám chắc bạn đang có trong tay hai thứ này: có quyền truy cập internet và đủ thời gian để đọc bài viết này.

Nghe thì có vẻ hiển nhiên đấy, nhưng bạn tôi ơi, thứ nhất, bạn đang là một trong những cá thể được hưởng nền văn minh hiện đại bậc nhất, bởi hơn nửa dân số thế giới còn chưa được phổ cập quyền truy cập internet – nơi chứa đựng nguồn thông tin khổng lồ mà bạn có thể dễ dàng tiếp cận hằng ngày.

Và thứ hai, vì đã có internet rồi thì không lý do gì bạn lại không có được những thứ cơ bản nhất trên cuộc đời này như thực phẩm cất trữ trong tủ lạnh, một mái nhà để đi đi về về. Vậy thì “cái quái” gì trở ngại cuộc sống của những người trẻ chúng ta ngày nay vậy nhỉ? Hẳn nhiên là không phải một thứ gì quá cụ thể, chi tiết, nó là những thứ vô định hình: lười biếng, buồn chán, nỗi hi hoặc bản thân và sự chần chừ. 

“Bạn không hề mất đi động lực!”

Gượm đã, câu nói này có vẻ không được đúng cho lắm. Không có động lực để làm cái gì cơ? Làm việc? Trong trường hợp này làm thế nào mà lại không có động lực được chứ? Tất cả mọi hoạt động mà chúng ta làm mỗi ngày đều được thúc đẩy bởi một loại động lực nào đó, gì cũng được, tiền, niềm vui, sự hài lòng hay chỉ là thoả mãn tâm tư nguyện vọng của bản thân. Động lực của bạn không rõ ràng, nhưng chắc chắn nó luôn hiện hữu ở đó.

Nếu như bạn đang chán ghét từng giây từng phút ở nơi bạn làm việc, nào phải bạn không có động lực để thay đổi công việc. Nhưng chúng ta thường không chọn thay đổi ngay lập tức, như thể có gì đó níu chân, vì một vài lý do nào đó. Ngại khó, ngại bắt đầu lại từ đầu, ngại nhận phải những lời từ chối. Nhưng bạn không thể liệt kê những thứ này vào hàng “động lực” được, bạn thân yêu. 

“Bạn không nhàm chán!”

Có lần tôi quẹt trúng một cô bạn trên tinder, một cô nàng luôn tự đắc với danh “cô gái vàng trong làng mean girl”. Cô bạn này xuất thân từ một ngôi trường kinh tế thế nhưng lại bắt đầu với sự nghiệp thời trang và đã “ra riêng” với một thương hiệu của riêng mình. Tóm lại, là một cô nàng thú vị. 

Khi tôi đặt câu hỏi tại sao một người nghe có vẻ thú vị như nàng lại chọn ứng dụng hẹn hò để tìm kiếm Mr.Right? Cô ấy đáp gọn, vì chán.

Nhưng tôi biết tỏng đó chỉ là một câu trả lời chẳng hề đúng sự thật. Ở kỷ nguyên kỹ thuật số, con người làm gì có lý do nào để trở nên nhàm chán? Chỉ là chúng ta không bằng lòng với những phép thử. 

Đôi khi chúng ta ra vẻ như cuộc đời này thật tẻ nhạt để tiếp tục lấp đầy cuộc sống của mình bởi những thói tiêu khiển vô nghĩa, như là một tin nhắn pop-up trên inder. Hơn cả sự nhàm chán, chúng ta lo sợ “sự tĩnh lặng vô hình”. Nhà toán học tài ba Blaise Pascal có lần đã nói thế này: “Tất cả các vấn đề của nhân loại đều xuất phát từ việc con người không có khả năng ngồi yên trong phòng một mình”. Bạn không tẻ nhạt, chỉ là bạn sợ cảm giác tưởng tượng ra bản thân mình không có thứ gì để làm. Nhưng hãy tin tôi đi, bước qua cánh cửa tẻ nhạt, bạn sẽ thấy cuộc đời này thú vị hơn rất nhiều.

“Bạn cũng không lười biếng!”

Sự lười biếng được ví như một lý do hợp lý cho những ngày bản thân chúng ta muốn “tẻ nhạt”, nhưng cuộc sống này nào đâu có tẻ nhạt, thế thì tại sao lại gán cho mình danh xưng “lười biếng” cơ chứ? Giáo sư Devon Price từng giải thích rằng: “Không có ai lại muốn cảm thấy mình thật nhạt nhẽo, lãnh đạm hay bất tài cả. Nếu đánh giá một người nào đó lười biếng chỉ qua một vài hành động của họ, thì bạn lầm rồi. Những thứ trông tương tự như sự lười biếng, chỉ là thiếu tự tin, sự bất lực khó nói mà thôi”

Bạn cần một một sở thích nào đó, để thúc đẩy bản thân bước qua khỏi những ranh giới vô hình, chẳng hạn như một khoá gym trị giá 250$, có PT riêng với những bài tập hằng ngày và chế độ ăn hợp lý, hay một lớp học ngôn ngữ, lớp học kỹ năng mà bạn “lăm le” đã lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện.

Giải pháp nào cho chúng ta? 

Tôi không đủ kiến thức để “giảng giải” những thứ này với bất kỳ ai, tôi chẳng có bằng cấp về tâm lý học, hay được đào tạo để trở thành một nhà văn. Nhưng, giống như bạn, tôi cũng đã từng sống với nỗi sợ hãi, lười biếng, nhàm chán, mất động lực suốt một thời gian dài. Và bằng một cách nào đó, tôi tìm được công việc mà tôi yêu thích, có đủ thời gian để làm những thứ tôi muốn làm, và cảm thấy hạnh phúc. Tất nhiên vẫn còn đó những vấn đề của riêng tôi cần được giải quyết, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất ổn, ít nhất là đến thời điểm hiện tại. Bí quyết của tôi không nằm ở những định nghĩa quá xa vời trong sách vở, mà đó là “sự tập trung”, tập trung để đánh bại những nỗi sợ, sự nhàm chán, lười biếng, chần chừ hết lần này đến lần khác. 

Đọc đến đây chắc sẽ có ai đó lẩm bẩm “ôi dào, lại là một bài viết vô bổ, ai chẳg biết điều đó chứ”, nhưng này gượm đã, bạn thân yêu, nếu như sự tập trung quá “vô nghĩa” thì tôi có một thứ khác rõ ràng hơn cho bạn đây: Slogan của thương hiệu Nike, Just Do It. 

Đúng vậy đấy, một slogan cũ rích, được nhắc đi nhắc lại cả trăm cả ngàn lần này mang lại cho tôi hàng tá động lực, cảm hứng, và cả năng lượng tích cực. Người ta không nhận ra khẩu hiệu này sâu sắc đến thế nào, nếu chỉ đơn giản đến như thế thì chẳng phải người ta đã “just do it” từ rất lâu rồi sao? Nhưng ý nghĩa của nó không chỉ dừng lại ở đó. Marcus Aurelius đã tự nói với chính mình 2000 năm về trước: “Cuộc sống của chúng ta chỉ có thể được xây dựng bằng hành động của chính mình, sẽ chẳng ai có thể tác động đến cuộc sống của bạn, ngoài bạn. Và, ta chỉ nên hài lòng khi mà kết quả đạt được vượt quá mong đợi của bản thân”

Hãy thử tập trung làm việc trong một ngày, thề có chúa, bạn sẽ hoàn thành đến 99% lượng công việc mà bạn trì hoãn suốt mấy ngày. “Just do it” không có nghĩa là cứ làm mà không suy xét, bạn cần có chiến lược lâu dài và cụ thể hơn. 

Chiến lược tập trung mang tên “Just Do It” 

Một chiến lược dài hạn sẽ giúp bạn tiếp cận được đến mục tiêu dễ dàng và hiệu quả hơn, đừng đơn giản nghĩ rằng nó chỉ là hàng tá nhưng quy định mà bạn bắt buộc phải tuân theo nhưng không muốn thoả hiệp. Hãy sử dụng “just do it” như một chiến lược cuộc đời, một bộ máy bạn tự tay điều hành, theo đuổi, đặt ra quy luật, quyền lợi và cả hình phạt cho chính bản thân mình.

Khi tôi bắt đầu viết lách, tôi thường chêm vào những tips rõ ràng cho bài viết của mình: rằng thì là làm thế nào để thiết lập mục tiêu, làm thế nào để có một buổi sáng làm việc hiệu quả, vân vân và mây mây những thứ tương tự. Nhưng rõ ràng những tips này chỉ tiếp 10% động lực cho người đọc, 90% còn lại thuộc về họ, và đôi khi vẫn còn kẹt cứng trong những nỗi sợ vô định hình. 

Nhưng với chiến lược này, bạn là trung tâm, nó có thể không hoàn hảo, nhưng hứa hẹn  giúp bạn trở nên hoàn hảo ngay từ thời điểm bắt đầu: bạn chỉ có một mình, ok ổn thôi nếu bạn thất bại, nhưng bạn sẽ phải đặt ra câu hỏi và tìm câu trả lời hoàn hảo nhất cho chính bản thân mà không phải ai khác. 

Sếp của bạn không thích bài thuyết trình? Ổn thôi, làm lại từ đầu và “show” cho ổng một phiên bản tuyệt vời hơn. Công việc freelance của bạn chưa thật sự khởi sắc mà đã dùng gần hết mối quen? Ổn thôi, dẹp nó đi và bắt đầu lại từ đầu. Toàn chỉ gặp được những thứ “tào lao” trên tinder? Ok, xoá ứng dụng ngay đi và thử một vài cách khác để gặp gỡ những mối quan hệ mới. 

Giờ thì hãy tự hứa với bản thân mình, rằng, bạn không mất đi động lực. Bạn không lười nhác. Bạn cũng không nhàm chán. Bạn chỉ sợ. Chúng ta đều sợ hãi. Nhưng chúng ta rồi thì vẫn phải đối diện, hãy chọn cách tiến lên, mỗi ngày. 

(Hình ảnnh: Celia Jacobs, Refinery29)

(Nguồn: Medium)

string(14983) “

Này bạn gì đó ơi, tôi không hề quen biết bạn, nhưng tôi dám chắc bạn đang có trong tay hai thứ này: có quyền truy cập internet và đủ thời gian để đọc bài viết này.

Nghe thì có vẻ hiển nhiên đấy, nhưng bạn tôi ơi, thứ nhất, bạn đang là một trong những cá thể được hưởng nền văn minh hiện đại bậc nhất, bởi hơn nửa dân số thế giới còn chưa được phổ cập quyền truy cập internet – nơi chứa đựng nguồn thông tin khổng lồ mà bạn có thể dễ dàng tiếp cận hằng ngày.

Và thứ hai, vì đã có internet rồi thì không lý do gì bạn lại không có được những thứ cơ bản nhất trên cuộc đời này như thực phẩm cất trữ trong tủ lạnh, một mái nhà để đi đi về về. Vậy thì “cái quái” gì trở ngại cuộc sống của những người trẻ chúng ta ngày nay vậy nhỉ? Hẳn nhiên là không phải một thứ gì quá cụ thể, chi tiết, nó là những thứ vô định hình: lười biếng, buồn chán, nỗi hi hoặc bản thân và sự chần chừ. 

“Bạn không hề mất đi động lực!”

Gượm đã, câu nói này có vẻ không được đúng cho lắm. Không có động lực để làm cái gì cơ? Làm việc? Trong trường hợp này làm thế nào mà lại không có động lực được chứ? Tất cả mọi hoạt động mà chúng ta làm mỗi ngày đều được thúc đẩy bởi một loại động lực nào đó, gì cũng được, tiền, niềm vui, sự hài lòng hay chỉ là thoả mãn tâm tư nguyện vọng của bản thân. Động lực của bạn không rõ ràng, nhưng chắc chắn nó luôn hiện hữu ở đó.

Nếu như bạn đang chán ghét từng giây từng phút ở nơi bạn làm việc, nào phải bạn không có động lực để thay đổi công việc. Nhưng chúng ta thường không chọn thay đổi ngay lập tức, như thể có gì đó níu chân, vì một vài lý do nào đó. Ngại khó, ngại bắt đầu lại từ đầu, ngại nhận phải những lời từ chối. Nhưng bạn không thể liệt kê những thứ này vào hàng “động lực” được, bạn thân yêu. 

“Bạn không nhàm chán!”

Có lần tôi quẹt trúng một cô bạn trên tinder, một cô nàng luôn tự đắc với danh “cô gái vàng trong làng mean girl”. Cô bạn này xuất thân từ một ngôi trường kinh tế thế nhưng lại bắt đầu với sự nghiệp thời trang và đã “ra riêng” với một thương hiệu của riêng mình. Tóm lại, là một cô nàng thú vị. 

Khi tôi đặt câu hỏi tại sao một người nghe có vẻ thú vị như nàng lại chọn ứng dụng hẹn hò để tìm kiếm Mr.Right? Cô ấy đáp gọn, vì chán.

Nhưng tôi biết tỏng đó chỉ là một câu trả lời chẳng hề đúng sự thật. Ở kỷ nguyên kỹ thuật số, con người làm gì có lý do nào để trở nên nhàm chán? Chỉ là chúng ta không bằng lòng với những phép thử. 

Đôi khi chúng ta ra vẻ như cuộc đời này thật tẻ nhạt để tiếp tục lấp đầy cuộc sống của mình bởi những thói tiêu khiển vô nghĩa, như là một tin nhắn pop-up trên inder. Hơn cả sự nhàm chán, chúng ta lo sợ “sự tĩnh lặng vô hình”. Nhà toán học tài ba Blaise Pascal có lần đã nói thế này: “Tất cả các vấn đề của nhân loại đều xuất phát từ việc con người không có khả năng ngồi yên trong phòng một mình”. Bạn không tẻ nhạt, chỉ là bạn sợ cảm giác tưởng tượng ra bản thân mình không có thứ gì để làm. Nhưng hãy tin tôi đi, bước qua cánh cửa tẻ nhạt, bạn sẽ thấy cuộc đời này thú vị hơn rất nhiều.

“Bạn cũng không lười biếng!”

Sự lười biếng được ví như một lý do hợp lý cho những ngày bản thân chúng ta muốn “tẻ nhạt”, nhưng cuộc sống này nào đâu có tẻ nhạt, thế thì tại sao lại gán cho mình danh xưng “lười biếng” cơ chứ? Giáo sư Devon Price từng giải thích rằng: “Không có ai lại muốn cảm thấy mình thật nhạt nhẽo, lãnh đạm hay bất tài cả. Nếu đánh giá một người nào đó lười biếng chỉ qua một vài hành động của họ, thì bạn lầm rồi. Những thứ trông tương tự như sự lười biếng, chỉ là thiếu tự tin, sự bất lực khó nói mà thôi”

Bạn cần một một sở thích nào đó, để thúc đẩy bản thân bước qua khỏi những ranh giới vô hình, chẳng hạn như một khoá gym trị giá 250$, có PT riêng với những bài tập hằng ngày và chế độ ăn hợp lý, hay một lớp học ngôn ngữ, lớp học kỹ năng mà bạn “lăm le” đã lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện.

Giải pháp nào cho chúng ta? 

Tôi không đủ kiến thức để “giảng giải” những thứ này với bất kỳ ai, tôi chẳng có bằng cấp về tâm lý học, hay được đào tạo để trở thành một nhà văn. Nhưng, giống như bạn, tôi cũng đã từng sống với nỗi sợ hãi, lười biếng, nhàm chán, mất động lực suốt một thời gian dài. Và bằng một cách nào đó, tôi tìm được công việc mà tôi yêu thích, có đủ thời gian để làm những thứ tôi muốn làm, và cảm thấy hạnh phúc. Tất nhiên vẫn còn đó những vấn đề của riêng tôi cần được giải quyết, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất ổn, ít nhất là đến thời điểm hiện tại. Bí quyết của tôi không nằm ở những định nghĩa quá xa vời trong sách vở, mà đó là “sự tập trung”, tập trung để đánh bại những nỗi sợ, sự nhàm chán, lười biếng, chần chừ hết lần này đến lần khác. 

Đọc đến đây chắc sẽ có ai đó lẩm bẩm “ôi dào, lại là một bài viết vô bổ, ai chẳg biết điều đó chứ”, nhưng này gượm đã, bạn thân yêu, nếu như sự tập trung quá “vô nghĩa” thì tôi có một thứ khác rõ ràng hơn cho bạn đây: Slogan của thương hiệu Nike, Just Do It. 

Đúng vậy đấy, một slogan cũ rích, được nhắc đi nhắc lại cả trăm cả ngàn lần này mang lại cho tôi hàng tá động lực, cảm hứng, và cả năng lượng tích cực. Người ta không nhận ra khẩu hiệu này sâu sắc đến thế nào, nếu chỉ đơn giản đến như thế thì chẳng phải người ta đã “just do it” từ rất lâu rồi sao? Nhưng ý nghĩa của nó không chỉ dừng lại ở đó. Marcus Aurelius đã tự nói với chính mình 2000 năm về trước: “Cuộc sống của chúng ta chỉ có thể được xây dựng bằng hành động của chính mình, sẽ chẳng ai có thể tác động đến cuộc sống của bạn, ngoài bạn. Và, ta chỉ nên hài lòng khi mà kết quả đạt được vượt quá mong đợi của bản thân”

Hãy thử tập trung làm việc trong một ngày, thề có chúa, bạn sẽ hoàn thành đến 99% lượng công việc mà bạn trì hoãn suốt mấy ngày. “Just do it” không có nghĩa là cứ làm mà không suy xét, bạn cần có chiến lược lâu dài và cụ thể hơn. 

Chiến lược tập trung mang tên “Just Do It” 

Một chiến lược dài hạn sẽ giúp bạn tiếp cận được đến mục tiêu dễ dàng và hiệu quả hơn, đừng đơn giản nghĩ rằng nó chỉ là hàng tá nhưng quy định mà bạn bắt buộc phải tuân theo nhưng không muốn thoả hiệp. Hãy sử dụng “just do it” như một chiến lược cuộc đời, một bộ máy bạn tự tay điều hành, theo đuổi, đặt ra quy luật, quyền lợi và cả hình phạt cho chính bản thân mình.

Khi tôi bắt đầu viết lách, tôi thường chêm vào những tips rõ ràng cho bài viết của mình: rằng thì là làm thế nào để thiết lập mục tiêu, làm thế nào để có một buổi sáng làm việc hiệu quả, vân vân và mây mây những thứ tương tự. Nhưng rõ ràng những tips này chỉ tiếp 10% động lực cho người đọc, 90% còn lại thuộc về họ, và đôi khi vẫn còn kẹt cứng trong những nỗi sợ vô định hình. 

Nhưng với chiến lược này, bạn là trung tâm, nó có thể không hoàn hảo, nhưng hứa hẹn  giúp bạn trở nên hoàn hảo ngay từ thời điểm bắt đầu: bạn chỉ có một mình, ok ổn thôi nếu bạn thất bại, nhưng bạn sẽ phải đặt ra câu hỏi và tìm câu trả lời hoàn hảo nhất cho chính bản thân mà không phải ai khác. 

Sếp của bạn không thích bài thuyết trình? Ổn thôi, làm lại từ đầu và “show” cho ổng một phiên bản tuyệt vời hơn. Công việc freelance của bạn chưa thật sự khởi sắc mà đã dùng gần hết mối quen? Ổn thôi, dẹp nó đi và bắt đầu lại từ đầu. Toàn chỉ gặp được những thứ “tào lao” trên tinder? Ok, xoá ứng dụng ngay đi và thử một vài cách khác để gặp gỡ những mối quan hệ mới. 

Giờ thì hãy tự hứa với bản thân mình, rằng, bạn không mất đi động lực. Bạn không lười nhác. Bạn cũng không nhàm chán. Bạn chỉ sợ. Chúng ta đều sợ hãi. Nhưng chúng ta rồi thì vẫn phải đối diện, hãy chọn cách tiến lên, mỗi ngày. 

(Hình ảnnh: Celia Jacobs, Refinery29)

(Nguồn: Medium)



Source link
0/5 (0 Reviews)